KỊCH
Kịch Bản: NGÀY GIÁNG SINH
CẢNH I. (Chuyện Gia Đình Bà Sáu)
HAI: hello, nghe đây merry Christmas mầy. Tao đây, tao biết thế nào mầy cũng gọi mà! Mầy có biết hôm nay là giáng sinh không?
TÍ: Biết chứ. Đại ca, em tính gọi mời anh Hai đây.
HAI: Mời làm gì? Đừng nói mời tao đi dự lễ Giáng sinh nhé. Thú thật, tại sao tao xui xẻo thế nào sanh ra trong gia đình theo Chúa để phải thỉnh thoảng tới nhà thờ nghe những lời khuyên dạy trong Kinh thánh khiến uống rượu cũng không ngon.
TÍ: Thôi đi ông nội ai mời ông đi nhà thờ. Anh hùng lên chút đi. Mình đây cũng là con của một chấp sự trong hội thánh nhưng có bao giờ mình thèm bèn mãng tới nhà thờ đâu mặc cho ông già la rầy. Mình trên 18 tuổi rồi. Ở bên Mỹ này là xứ tự do. Mấy ông bà già lỗi thời rồi. Nói ít thì ở nhà nói nhiều thì move ra ngoài ở luôn. Bỏ chuyện đó đi. Hôm nay để ăn mừng Giáng sinh em mời anh Hai đi nhậu Giáng Sinh cho vui. Hẹn gặp anh trưa nay nhé.
HAI: OK, mình sẽ có mặt. Thôi để mình chuẩn bị nhé.
MỸ: Anh đó hả? Em đây
KHÁNH: Anh đây.
MỸ: Anh có nhớ em không?
KHÁNH: Nhớ chớ sao không nhớ.
NỸ: Nhớ sao bây giờ mới gọi?
KHÁNH: Anh bận chút việc trễ có 5 phút làm gì dữ vậy em?
MỸ: Anh có biết 5 phút trong tình yêu dài bằng 5 năm anh có biết không?
KHÁNH: Thôi tha cho anh đi. Anh có cái này hay lắm.
MỸ: Cái gì nói nhanh lên kẻo bà già ra đấy.
KHÁNH: Chiều nay có party ở nhà anh Hiệp, mình cùng nhau đến đó có nhiều đứa lắm. Ăn uống và dancing nữa. Đi nhé. Anh sẽ đón em lúc 1 giờ nha.
MỸ: OK. Anh của em dễ thương quá à. Được rồi mình sẽ đi. Stop đi bà già mình ra rồi nè.
Bà SÁU: Nói chuyện gì đó con?
MỸ: Dạ bạn gọi thông báo hôm nay có họp lớp để chuẩn bị cho kỳ học sắp tới. Mẹ cho con đi nhé.
BÀ SÁU: Thôi đi mẹ nghe hết rồi, đừng nói dối. Bộ hôm nay các con không biết là ngày Christmas sao mà nhận lời của các bạn mình đi nhậu, đi nhảy đầm?
HAI: Mẹ lạ đời. Lúc nào cũng la tụi con. Tụi con không đi nhà thờ chứ tốt hơn nhiều người mẹ biết không? Con chỉ chu toàn bổn phận với mẹ là đủ rồi còn với Chúa mẹ đi nhà thờ thế tụi con cũng đủ rồi.
MỸ: Anh Hai nói đúng đó mẹ. Đức tin là tự nguyện mà cứ thúc ép chúng con hoài chả được gì. Chúng con hứa sẽ yêu mẹ là đủ rồi.
BÀ SÁU: Sao các con nói sao yêu mẹ hả.
MỸ: Chúng con rất yêu mẹ như thế Chúa cũng đã vui lòng rồi.
BÀ SÁU: À mẹ kể cho con chuyện này xem thử anh Hai con có yêu mẹ như nó nói không nhé. Cách đây mấy năm khi gia đình mình còn ở Việt nam, một hôm mẹ có chuyện cần nhờ anh Hai con chở mẹ đi. Nó bằng lòng ngay, mẹ mừng lắm. Như con biết nhà mình nghèo chỉ có xe đạp nó bằng lòng chở mẹ đi là mẹ vui lắm con biết không. Hơn nữa lần này phải băng qua một ngọn đồi nên mẹ yếu rồi không đi bộ nổi nên mới nhờ nó.
MỸ: Rồi hôm ấy anh Hai đã chở mẹ đi đến nơi về đến chốn phải không mẹ?
BÀ SÁU: Để mẹ kể. Nó chở mẹ đến đầu dốc thì nó dừng xe lại và bảo mẹ đi bộ. Mẹ già thế này mà phải rán sức đi bộ về nhà muốn xỉu luôn con biết không?
HAI: Mẹ trách nữa, sao mẹ không thông cảm cho con? Làm sao con có thể đạp xe đạp chở mẹ lên cái dốc đó được?
MỸ: Mẹ à, anh Hai nói phải đấy đạp xe lên dốc làm sao nổi mẹ? Mặc dầu cái dốc ấy không cao lắm nhưng con nghĩ anh Hai không chở cũng không trách được.
BÀ SÁU: Mẹ không trách nhưng mẹ buồn con ạ.
HAI: Mẹ buồn vô lý quá, mẹ có thấy không? Làm sao mẹ bắt con cong lưng đạp xe còn mẹ thì ung dung ngồi phía sau? Sao mẹ không thương thằng con hiếu thảo như con? Mẹ buồn vô lý quá!
BÀ SÁU: Không đâu con ạ. Mẹ nhắc cho hai con nhớ. Nhiều lần con về nhà kể rằng con chở con bồ của con mập như cái thùng phuy đi qua cái dốc đó mà không thấy mệt. Cả nhà phá lên cười và mừng vì con yêu bồ con.
MỸ: Con nhớ rồi, ảnh còn nói rằng khi yêu thì người ta không thấy điều gì là khó cả. Anh kể chị ấy hỏi có mệt không anh? Ảnh trả lời: - Không sao, miễn là chở em anh thấy anh khỏe ra!
BÀ SÁU: Con có biết không mẹ buồn quá, bước xuống đi bộ leo lên dốc mà lòng nặng trĩu vì nghĩ rằng con mình không yêu mình. Hôm nay mẹ muốn hỏi con là: “đối với con Chữ Hiếu nặng hay chữ Tình nặng hơn?”
HAI: Dạ thưa mẹ, với con thì chữ Hiếu luôn luôn nặng hơn chữ Tình.
BÀ SÁU: Thế hả? Mầy nói thế tại sao mầy chở con bồ mầy nổi mà chở tao không nổi là sao? Trả lời đi.
HAI: Thưa mẹ chữ Hiếu nặng hơn cho nên con chở không nổi, còn chữ Tình nhẹ hơn cho nên con chở nổi.
BÀ SÁU: …Các con lúc nào nói cũng hay hết nhưng sống thật chẳng hay chút nào. Thôi hôm nay một lần nữa mẹ cho các con cơ hội để chứng tỏ lòng yêu Chúa, yêu mẹ để xem các con có nghe lời mẹ không?
MỸ: Gì nữa đó mẹ? Con sẽ chứng tỏ cho mẹ thấy con yêu mẹ.
BÀ SÁU: Được rồi, hôm nay là ngày lễ Chúa Giáng sinh mà gia đình mình là con cái của Chúa các con hãy chuẩn bị quần áo để đi nhà thờ.
HAI: Mẹ à…Con không hứa nhưng … con sẽ cố gắng.
MỸ: Con cũng vậy con sẽ thu xếp thử sao.
BÀ SÁU: Mẹ nói rồi các con không đến nhà thờ Chúa buồn lắm đấy. Mẹ chỉ mong cả gia đình mình trung tín thờ phượng Chúa.
CẢNH II (Hai và Thủy nói chuyện qua Điện thoại)
HAI: Tí đó hả? Mình mới bị bà già giảng đạo đây chắc mình phải đi nhà thờ quá.
TÍ: Thôi đi đừng thất hứa ông kẹ. Mình đã chuẩn bị mồi bia rượu đầy đủ mấy đứa bạn nhắc ông lắm nó nói không có ông là nó giận đó. Thôi đi đi kệ bà già. Anh hùng một chút ông bạn. Lớn rồi mà cứ sợ mẹ hoài.
HAI: Ờ, ờ… mình sẽ đi. Tí nữa gặp nhé.
MỸ: Làm sao đây mình phải đi nhà thờ à? Nhà thờ thì chán quá mỗi lần vào đó nghe Mục sư giảng hễ khi nào thấy mục sư xếp quyển Kinh Thánh lại mình thấy mừng làm sao! Tối nay phải đi nhà thờ à?
KHÁNH: (reng reng) Chào người đẹp sao rồi chuẩn bị xong chưa?
THỦY: Anh ơi, làm sao bây giờ, mẹ em cằn nhằn hoài muốn mình đi dự lễ Giáng sinh. Làm sao bây giờ?
KHÁNH: Thôi đi. Bây giờ muốn đổi ý hả. Đổi ý là mình giận đó, hôm sau nghỉ chơi luôn đó. Mặc kệ mấy bà già đó. Mẹ em với mẹ anh có khác gì đâu. Sáng nay mình mới làm cho bả một tân đó! Không nói dông dài, đi ngay kẻo mấy đứa bạn nó chờ.
MỸ: ừ, ừ….
(Cả hai anh em trốn nhà ra đi)
CẢNH III Kể (Chuyện Giáng Sinh cho Cháu)
BÀ SÁU: Mấy đứa con đâu rồi chuẩn bị tối nay đi nhà thờ nhé. Sao không thấy đứa nào cả.
Từ ngày qua Mỹ tưởng là sung sướng lắm ai ngờ ra nông nổi này. Nhà to cửa rộng, tiền bạc xe cộ không thiếu gì, nhưng tình người thì không có, đức tin thì yếu đuối.
Chân ta bước gót giày in trên tuyết
Gió cuộn lên trời đất tưởng ngã nghiêng
Lòng tê tái giữa xứ người hoang lạnh
Nghe đâu đây còn lắm cảnh ưu phiền!
Người đứng đó, hay tượng cây thinh lặng?
Kẻ ngồi đây, hay phiến đá khô cằn?
Ta đi lạc, hay thiên đàng biến dạng?
Tiếng hát ca hay than khóc nhọc nhằn?
Bà NĂM: gõ cửa chị Sáu có nhà không? Sao mà buồn thế?
Bà SÁU: Chị ơi các con tôi chả đứa nào nghe lời, Giáng sinh đến mà nó đi chơi với bè bạn quên cả Chúa.
Bà NĂM: Thôi chị ơi bên Mỹ nầy con cái là vậy đó quên cả truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam mình là con cái phải vâng lời cha mẹ. Bên nầy cha mẹ phải vâng lời con cái, thật là ngược đời! Tôi cùng chào thua thôi.
Bà SÁU: Không phải ông bà mình dạy mà cả Kinh thánh Chúa dạy phải vâng phục cha mẹ mình nhưng chúng nó nào quan tâm vì chúng nó có bao giờ nghe lời Chúa đâu. Chị Năm ơi, chắc Giáng sinh này tôi buồn lắm may ra có chị qua thăm an ủi tôi. Không biết tôi đi nhà thờ có nổi không.
Bà NĂM: Đừng buồn nữa chị. Con mình hư hỏng thì càng phải đi nhà thờ cầu nguyện cho nó chứ. Con tôi cũng vậy nhưng nhờ tôi và cả hội thánh cầu nguyện nay chúng nó rất ngoan và tất cả đều đi nhà thờ. Nghe lời tôi Chiều nay đi nha.
Bà SÁU: Chị khuyên nhủ tôi nghe cũng có lý. Được rồi tôi sẽ đi. À mà nghe nói chị sẽ hát vọng cổ về Chúa Giáng Sinh trong buổi lễ, hát thử tôi nghe một đoạn đi.
Bà NĂM: Không có đờn làm sao mà hát bà.
Bà SÁU: Không sao đâu hát một đoạn thôi mà.
Bà NĂM: Thôi được, chìu ý chị tôi hát mà hát dở đừng chê đấy nhé.
“Kính lạy Chúa, Con là người có tội sống tha hương nơi xứ lạ quê người. Mùa đông về lòng cảm thấy đơn côi xin tình Chúa khỏa lấp đời cô quạnh. Khi lắng lòng tôn thờ Chúa trong ngày Giáng Sinh Kỷ Niệm lòng con vô cùng rung cảm trước tình yêu cao vời vợi cũng chính vì con mà Thiên Chúa đã ra đời….Từ vô tận Chúa đã thấy tinh tường. Nhân loại sống trong Đắng cay nghèo thiếu. Thiếu ánh sáng soi đường thiếu cả tình yêu. Lòng Thượng Đế mở rộng bao la mong nhân gian sớm quay về Thiên Quốc. Chốn tình yêu Chúa vẫn đợi chờ nhưng thế gian vẫn hửng hờ chối bỏ….”
Bà SÁU: Hay quá, cảm động quá chị ơi! Sao mà đúng với tâm trạng của mình quá.
CẢNH IV (Thủy và Hai trở về)
HAI: Mẹ ơi, xin mẹ tha lỗi cho con. Vì con không nghe lời mẹ nên ra nông nổi này.
BÀ SÁU: Con bị tai nạn hả, sao mà tôi nghiệp con tôi quá. Chuyện gì xãy ra thế con, xe nào đụng con vậy?
HAI: Không có xe nào đụng con hết mẹ.
BÀ SÁU: Thế tại sao con bị thương tùm lum hết?
HAI: Chúng con đụng nhau?
BÀ SÁU: Sao lại đụng nhau? Đụng gì mà ghê vậy con?
HAI: Chúng con uống rượu rồi đụng độ nhau. Lúc đầu cũng vui lắm nhưng tửu nhập thì lời ra. Chúng con không biết nói gì nữa rồi cuối cùng đánh nhau và con bị thương như vầy đây. Con thật có lỗi vì không nghe lời mẹ, không đi thờ phượng Chúa.
THỦY: (Vừa về vừa khóc) Mẹ ơi!
BÀ SÁU: Chuyện gì nữa đó con? Đi chơi không vui sao mà khóc.
THỦY: Dạ vui thì có vui, chúng con đã khiêu vũ suốt gần 2 tiếng đồng hồ gặp đủ bạn vui quá, nhưng sau khi xem lại túi xách của con thì cái ví đã mất, trong đó có giấy tờ, credit Card, tiền bạc và mọi thứ đều biến mất hết. hu hu hu. Tại con quá ham chơi mà quên cả Chúa nên mất hết. Làm sao đây?
HAI: Mầy mất ở đâu? Đứa nào lấy chỉ tao biết tao sẽ cho nó một trận rồi lấy về cho mầy.
THỦY: Em đâu có biết, không biết mất lúc nào ở đâu em cũng không nhớ nữa, hu hu hu. Thôi đi lúc này mà con xác thịt nữa. Tại anh Khánh đó rủ em đi chơi bỏ nhà thờ hu hu…
BÀ SÁU: Các con à, Mẹ buồn khi nghe các con đứa thì bị thương, đứa thì mất tiền bạc giấy tờ. Nhưng trong chuyện nầy mẹ cũng mừng vì các con biết lỗi, và quay về. Những đau khổ ấy chỉ là những ngọn roi nhẹ mà Chúa dùng để nhắc nhở các con thôi. Bây giờ các con quay về cũng chưa phải là trễ.
BÀ NĂM: Đúng rồi các con, Chúa luôn nhân từ, Ngài luôn dang tay đón nhận những đứa con trở về bất cứ lúc nào.
Ông Hiếu: (gõ cửa) Sao chuẩn bị đi nhà thờ chưa? Tôi đến để chở gia đình đi nhà thờ đây. Nhanh lên kẻo trễ.
Bà SÁU: Mừng quá anh đến kịp lúc các cháu cũng vừa về.
Ông Hiếu: À có một ai rớt cái ví ở ngoài trước cổng tôi thấy xách vô đây, hỏi thử trong nhà có ai có cái ví này không?
THỦY: Ồ cám ơn Chúa đó là cái ví của con. Vậy là khi vừa chạy ra cháu làm rớt ví mà không biết may quá Chúa cho chú lượm được. Cám ơn chúa, cám ơn chú.
HAI: Đúng là Chúa còn thương nhà mình. Con bị thương nhưng chỉ nhẹ thôi còn em con mất ví bây giờ tìm được.
Bà SÁU: Thôi mẹ rất vui mừng về mọi việc xãy ra. Giờ này mình đi nhà thờ các con nhé.
Hát Bài “Mau Mau cùng nhau đến Tôn Thờ…”
Kịch Bản: NGƯỜI CHA BỊ XUA ĐUỔI (AI GỬI QUÀ CHO TÔI?)
Cô Mơ: Ối chà đời sao mà buồn thế. Mình mồ côi từ hồi nào, cha thì không biết còn mẹ thì nghe kể lại đã đem gửi mình vào cô nhi viện từ khi còn bé. Nhưng các bạn biết không mình trốn ra khỏi cô nhi viện và sống bụi đời nên chẳng học được chữ nào cả. Ngó mình xinh đẹp vầy chứ trong đầu chẳng có chữ nào, tiếng Anh thì không biết còn tiếng Việt thì quên hết rồi. Chỉ có chửi lộn thì hay chứ chữ nghĩa thì dỡ lắm. Mình buồn quá và nhờ người đăng báo tìm lại cha mẹ mà chẳng thấy tăm hơi gì. Thế nhưng mình cũng cảm ơn cha mẹ đã đặt cho mình cái tên nghe cũng hay hay: Nguyễn thị hay Mơ. Có lẽ cái tên này xúi mình mơ đủ thứ nhưng buồn quá chẳng được thứ gì. Nhưng hôm nay có lẽ ngày tốt mình mơ thử xem biết đâu sẽ có. À mà mơ cái gì nhỉ? Được rồi mình mơ nhận được một gói quà thật lớn trong đó có đủ thứ mình thích. Mình mơ được các bạn mình đến chơi sau khi vừa nhận được quà để mình khoe với chúng. Nói thế thôi chứ mình không tin đâu vì lâu nay có bao giờ mình nhận thư từ hay quà cáp gì đâu. Nhưng mơ thì cứ mơ. Hát….
Người đưa thơ: gõ cửa… Có ai ở nhà không? Có ai là Nguyễn thị hay Mớ không?
Cô Mơ:Chú nói gì tên hay Mớ hả? Làm gì có ai hay mớ chỉ có tôi đây là Nguyễn thị hay Mơ thôi.
Người đưa thơ: À xin lỗi đúng rồi có lẽ tôi đọc lộn. Cô có quà nè. Quà này chắc quý lắm đó xin cô ký nhận.
Cô Mơ: Cháu có quà hả? Vui quá có lẽ hôm nay mơ nầy gặp may rồi. Nhưng thưa chú cháu chẳng biết ký có nhận được không?
Người đưa thơ: Không sao, cô có thể viết đại vào đây chữ gì cũng được miễn là chính tay cô viết và cô công nhận là cô có nhận quà.
Cô Mơ: Thế hả, mừng quá đưa đây, lần đầu tiên cháu ký nhận quà đấy! hí hí! Cám ơn chú quá chừng, chú là người đem niềm vui đến cho cháu. Trong đời cháu chưa bao giờ nhận được món quà lớn như thế này. Cám ơn chú nhiều, nhiều lắm. Chú thật là người tốt, là người tốt nhất mà cháu gặp. Nhớ gõ cửa cháu nhiều lần chú nhé. Bye bye.
Người đưa thơ: Không có gì đâu cô, tôi chỉ làm bổn phận của tôi là một người đưa thơ.
(Mơ Mở quà ra và ngay lúc ấy có hai người bạn (Được + Trúng) đến thăm chơi.)
Cô Mơ: Mừng quá mơ gì được nấy.
Được: Bà nói sao? Bộ có anh nào để ý hay vui thế?
Trúng: Nói gì mà khó hiểu thế? Có gì vui kể cho bọn mình nghe với.
Cô Mơ: Đừng nói bậy mình mà ai thèm để ý. Nhưng có điều này hay lắm sáng nay mình mơ mong được nhận quà và ngay sau đó có bạn đến thăm thì các bạn biết không quả đúng như vậy. Quà đây nè !
Được: Lạ quá nhỉ! Thú thật lâu nay mình cũng cười cho cái tên của bạn và nghĩ rằng chắc bạn chỉ toàn là mơ và sống trong mơ thôi nhưng bây giờ thì giấc mơ ấy đã thành sự thật. Trước khi bạn mở quà, mình lại nghĩ đến bản thân mình. Mình đây có tên là Được mà mình có được gì đâu, trái lại cứ mất hoài. Hai lần mất xe, ba lần mất tiền, bốn lần mất giấy tờ, năm lần mất người yêu,
Cô Mơ: Sáu lần mất bạn, bảy lần mất mặt, tám lần mất hút, và mười lần mất tiêu chứ gì? Thôi đi đừng kể nữa coi chừng mất mạng đấy.
Trúng: À nghe bạn nói mình cũng nghĩ tới cái tên của mình mà thương.
Cô Mơ: Sao tôi nghe bạn cũng trúng đủ thứ mà!
Trúng: Đúng bà nói đúng đấy nhưng toàn là trúng những thứ mà mà mình chẳng mong.
Được: Trúng những gì tôi nghe nói bạn có lần trúng số mà?
Trúng: Đúng có một lần trúng số nhưng chỉ trúng số đề được 20,000 đồng VN thôi còn những thứ trúng khác thì trúng lớn hơn.
Cô Mơ: Trúng những gì nào?
Trúng: À khi còn nhỏ thì ăn nhiều quá nên trúng thực. Lúc ở Việt nam vừa 18 tuổi thì trúng nghĩa vụ. Mình đi bộ đội sang Campuchia bị trúng đạn hai lần. Rồi qua tới Mỹ thì làm nail mấy năm trước vì đông khách ham làm quá chẳng ăn chẳng uống nên trúng gió muốn xỉu cũng gần chục lần may lắm còn sống tới ngày nay.
Được: Thôi đi quên những chuyện buồn đó đi nói nữa chắc chắc 3 đứa mình trúng độc quá! Thôi bây giờ mình cùng mở quà của Mơ đi.
(Mở quà…vui cười…)
Trúng: Nhưng quà này của ai gửi cho Mơ đây? Đọc xem coi.
Được: Ai đọc ba đứa mình chẳng đứa nào biết chữ lấy đâu mà đọc.
Mơ: Tao nghĩ là chẳng ai gửi cả chắc do ông đưa thư đưa lộn cho tao thôi vì tụi bây biết không khi ông đến ông nói có ai tên là Nguyễn thị hay Mớ không? Tao nghĩ là ai ông ấy đưa lộn thôi còn tao thì nghĩ mình vừa mơ cho nên nhận đại.
Trúng: Lạ quá nhỉ. Rồi mầy có cám ơn ông ấy không?
Mơ: Tao cám ơn ríu rít nhưng cũng còn sợ, sợ ông quay lại nói lộn tên ai đó thì quê chết bỏ.
Được: tao nghĩ không sao đâu, mình mở ra rồi xài hết là xong.
(Họ chia nhau mỗi người vài thứ Mơ được nhiều hơn rồi chia tay… )
Ông Sáu: gõ cửa… Có phải đây là nhà của cô Mơ không?
Mơ: Đúng rồi. Bác hỏi cháu có gì không hả?
Ông Sáu: Con có nhận được một món quà ở ngoài có gói giấy hoa không ?
Mơ: Ông nói sao? Tôi có nhận được món quà nào đâu? Quà gì và ai gửi cho tôi chứ?
Ông Sáu: Thế à? Con không nhận sao ta có gửi đúng địa chỉ này mà?
Mơ: Ông nói sao, tôi không nhận món quà nào cả, đừng đến đây gây chuyện với tôi nhé. Ông mà lộn xộn thì tôi gọi cảnh sát đấy.
Ông Sáu: Không con à…ta đến đây để nói với con một việc quan trọng ….ta là Nguyễn Sáu … ba của con đây.
Mơ: Không có quan trọng gì cả, không ai cha con với ông, ông đi ngay nếu không tôi gọi cánh sát tống cổ ông ra, ông biết không? Đi ngay, cút ngay.
Mơ: Ngồi buồn suy nghĩ lại… Sao ông ấy gọi mình là con và ánh mắt ông ấy tỏ ra như là ba của mình vậy. (Trong lúc đang suy nghĩ thì Được và Trúng đến.)
Mơ: Hai bạn à vừa rồi có một người đến và nói rằng ông ấy gửi quà cho mình và ông ấy là cha ruột của mình, nhưng mình lại đuổi ông ấy đi. Sau khi ông ấy buồn bỏ đi mình rất hối hận và luôn bị ám ảnh biết đâu mình lại xua đuổi chính cha mình. Làm sao đây???
Trúng: Có thể lắm đấy, biết đâu vì bạn nhờ đăng báo nên ông ấy biết mà gửi quà và đến tìm bạn.
Được: Có lẽ bây giờ thì bạn nói trúng đấy. Hay là mình nhờ ai xem thử tên trên món quà có phải là của ông không.
Mơ: Đúng rồi, mình thấy trong gói quà có cả cái thư nữa hay là mình sẽ nhờ ai đó đọc dùm xem sao. À chú đưa thư kia kìa… Chú ơi vào đây giúp cháu đọc thư này.
Người đưa thơ: À thư gửi lâu rồi mà chưa đọc hả?
Mơ: Cháu đâu biết chữ mà đọc, chú đọc giúp thử ai gửi quà và thư cho cháu.
Người đưa thơ: đọc: Con Mơ yêu dấu của ba,
Trước nhất ba xin lỗi con vì ba đã không làm tròn bổn phận một người cha đối với con. Cuộc đời và số phận đã chia cắt cha con mình. Chiến tranh và loạn lạc đã khiến cho cha con mình lạc nhau. Con thì được cô nhi viện nuôi còn ba thì di tản qua Mỹ. Mặc dầu ba đã cố gắng để tìm con khắp nơi trước khi rời khỏi Việt nam nhưng không gặp và nghĩ cha con mình không còn cơ hội để gặp nhau. Những đau khổ và khó khăn của con vì thiếu sự chăm sóc của cha mẹ khiến ba luôn ray rứt và tự trách mình đã không làm tròn bổn phận. Nhưng may thay Trời đã thương cha con mình, khi đọc được tin con trên báo và địa chỉ của con ba mừng vô cùng và gửi ngay món quà cho con trước khi lên đường tìm con. Ba mong rằng khi con nhận được món quà này thì ngay sau đó ba có thể đến nơi để gặp con. Con yêu dấu hãy tha lỗi cho ba, từ đây ba hứa sẽ bù lại tất cả những ngày tháng thiếu vắng trách nhiệm đối với con. Ba mong con tha thứ cho ba và rất mong gặp lại con.
Ba của con,
Nguyễn Sáu.
Mơ: Tôi thật có lỗi, tôi đã xua đuổi chính ba mình. Tôi thật bất hiếu, thật có lỗi. Làm sao đây? Làm gì để chuộc lại lỗi lầm nầy? (Tiếng gõ cửa… ông Sáu bước vào)
Ông Sáu: Ba đây con, ba không buồn vì ba biết con hiểu lầm ba, nhưng ba không đi đâu xa ba quanh quẩn bên ngoài và chờ đợi giây phút này. Lại đây với ba con.
Mơ: Ba…
Tiếng vọng: Kính thưa Quí Vị Thiên Chúa chính là cha chung của mọi người. Ngài đã tạo dựng nên muôn loài vạn vật trong đó có con người chúng ta. Xuyên suốt lịch sữ của nhân loại và trong từng cuộc đời của mỗi chúng ta Ngài luôn là người Cha yêu thương, tìm kiếm và gửi tặng cho chúng ta những món quà quí giá. Thông qua cha mẹ và những người thân yêu của chúng ta Ngài đã gửi cho chúng ta món quà sự sống, tình yêu, và sự chăm sóc. Thông qua những người thầy, những nền giáo dục Ngài gửi đến chúng ta sự hiểu biết và khôn ngoan Thông qua những bác sĩ và bệnh viện, nursing home Ngài ban cho chúng ta sự chữa lành và chăm sóc. Vân vân và vân vân. Con người và những phương tiện trên trần gian chỉ là những người đưa thư có trách nhiệm chuyển thư, chuyển quà đến cho mỗi chúng ta trong khi đó chính Chúa mới là tác giả của những bức thư và món quà tình yêu. Trong ngày lễ tạ ơn này chúng ta hãy tỏ lòng biết ơn những người đưa thư ấy, hãy tỏ ra hiếu kính với cha mẹ, biết ơn những người giúp đỡ chúng ta. Nhưng trên hết hãy bày tỏ lòng tôn kính, biết ơn đối với Người gửi quà cho Quí Vị. Kinh thánh chép, “Moïi ôn laønh vaø söï ban cho toaøn haûo ñeàu ñeán töø trôøi ,phaùt nguyeân từ Ñ CT laø Ñaáng saùng taïo neân nhöõng tinh sao saùng laùng .Ngaøi khoâng heà thay ñoåi ,khoâng vaãn chuùt bieán thieân. (Gia cơ 1:17). Vâng chính Ngài là người Cha ban mọi điều tốt lành cho chúng ta nhưng nhiều khi chúng ta chưa nhận ra. Hãy mở rộng lòng trí để có thể cảm nhận tình yêu và sự ban cho của Ngài và hãy đến với Ngài để tiếp tục nhận được món quà quý giá là “Sự Sống Đời Đời” mà Ngài hứa ban cho những ai tin nhận Ngài. Muốn thật hết lòng.
Viết xong Ngày 09 tháng 11 năm 2010. (Tác giả: Minh Hiền)